Cuối giờ chiều, Phố Cổ bắt đầu chậm lại. Số 150 Trần Phú không có biển hiệu lớn, không bàn ghế kê ra mặt đường. Chỉ một mặt quầy gỗ, mấy ly giấy xếp ngay ngắn, mỗi ly cài một cánh sen. Nước trong ly vàng nhạt như mật ong cuối ngày. Người đứng pha là Nguyễn Hữu Xuân — sinh đầu thập niên 1990, cả phố quen miệng gọi anh là Mót từ hồi còn nhỏ.

Tên Mót, và một tiệm thuốc cũ
Mót là tên gọi trong nhà. Loại biệt danh bắt đầu từ giường nôi rồi cứ thế ở lại — bạn bè gọi, hàng xóm gọi, khách quen gọi, đến lúc cái tên trong giấy khai sinh hầu như chẳng ai còn dùng đến nữa. Anh không đặt ra nó để làm thương hiệu. Tên có sẵn, công việc đến sau.
Nhà anh nhiều đời theo nghề thuốc Đông y. Tiệm thuốc của ông cha mang tên An Thái Ông Thầy Tải, một địa chỉ quen của Hội An xưa. Tiệm ấy không bán trà, không bán nước giải khát. Chỉ bốc thuốc — một nhúm vỏ cây, một khúc rễ, một thìa hoa khô, cân đong cho đúng người, đúng bệnh, đúng ngày. Bài thuốc thảo mộc sả chanh là một trong những công thức cũ của nhà, dùng để thanh nhiệt giải độc, tính ra đã trên trăm năm — cũ hơn cả căn nhà gỗ đang đặt quầy.
Năm 2015, anh Mót dựng quầy ngay trước cửa nhà. Bài thuốc giữ nguyên. Cái mới chỉ là: thay vì gói theo toa cho từng người mang về sắc, nay rút lại thành một ly giấy, để khách qua đường có thể cầm theo trên lối ra chợ đêm.
Trong ly có gì
Thuốc Bắc cũ vốn không bốc cho ngon miệng. Bốc cho cơ thể. Anh giữ phần lõi của bài cũ — sả, gừng, quế, cam thảo, la hán quả, kim ngân hoa, hoa cúc khô, hạ khô thảo, lá trà xanh, sen, táo đỏ — rồi thêm vào ba thứ mà bài thuốc sắc thang ngày xưa chưa cần: chanh tươi vắt cuối cùng, một thìa mật ong, và đá lạnh đủ tay. Ba thứ ấy giúp ly nước có thể uống được dưới nắng tháng Bảy miền Trung, khi nhiệt độ ngoài phố nhích lên ba mươi tám.
Ly nước làm hai việc cùng lúc. Vẫn giải khát rõ rệt — kiểu mát từ trong cổ trở xuống, khiến nửa tiếng đi bộ tiếp theo nhẹ đi một bậc. Mà phía dưới vị chanh, vẫn còn lớp thảo dược cũ chạy âm thầm — thanh, ôn, hơi đắng dìu dịu, không phải vị của bất cứ loại nước ngọt nào trên kệ.
Trong một ly: sả, chanh, gừng, quế, cam thảo, la hán quả, kim ngân hoa, hoa cúc khô, hạ khô thảo, lá trà xanh, sen, táo đỏ, mật ong.
Năm 2017, hai năm sau ngày dựng quầy, bài trà thảo mộc sả chanh của anh được đăng ký bảo hộ sở hữu trí tuệ. Cả nước chỉ một Mót Hội An. Không chi nhánh nào trên Đà Nẵng, không cửa hàng nào ngoài Hà Nội, không phiên bản đóng chai trên kệ cửa hàng tiện lợi. Ngoài góc 150 Trần Phú này, ly nước ấy không có ở đâu nữa.
Bếp củi, lửa nhỏ
Trên một bài phỏng vấn, anh Mót có lần nói chuộng củi hơn ga. Lửa củi hiền hơn, không bốc cao gắt. Nồi thuốc cần thời gian. Đun lâu dưới lửa nhỏ, hương sả không bị cháy mà vẫn rút ra được; hoa cúc khô, sen khô có chỗ để mở từ từ, đẩy những nốt hương tròn ra khỏi cánh.
Thứ tự cho vào nồi cũng theo bài cũ. Trà xanh trước — chịu nhiệt lâu. Các vị cứng — quế, cam thảo, la hán quả — vào kế. Hoa cúc, sen, đợi cuối, khi nước đã đủ sôi nhưng lửa đã dịu. Mật ong không bao giờ bỏ lúc đang đun: khuấy vào sau khi đã bắc nồi xuống, để giữ vị tự nhiên trong mật. Chanh thì khác hẳn — không vắt vào nồi chung. Chỉ vắt tươi vào từng ly riêng, cho từng người khách, một ly một lượt.
Phần trang trí giản dị mà có chủ ý. Trên miệng ly, hoặc một cánh sen tươi, hoặc một nụ cúc khô, hoặc một lá trà xanh nguyên. Ống hút sậy phơi khô — không nhựa. Ly giấy — không nhựa. Cả ly nước được làm ra để uống khi còn lạnh, đi bộ trong khi uống, rồi bỏ đi mà không để lại gì cho con phố.

Mười năm, vẫn một góc phố
Đã hơn mười năm kể từ ngày dựng quầy. Mót Hội An có mặt trong sách hướng dẫn du lịch bằng nửa tá thứ tiếng. Khách Bangkok, Seoul, Berlin xếp chung một hàng ngắn cùng người Hội An đi chợ về. Giá có nhích — từ vài nghìn đồng những năm đầu lên khoảng 18.000₫ bây giờ — nhưng quầy thì vẫn nguyên thế. Cùng địa chỉ. Cùng gia đình. Cùng bài thuốc.
Chuyện không thay đổi mới là chuyện đáng kể. Không mở thêm chi nhánh trên Đà Nẵng. Không ra Hà Nội. Không đóng chai gửi đi nơi khác. Đó không phải vì thiếu cơ hội — mà vì nhà hiểu rằng cái họ đang giữ chỉ vận hành được khi giữ nguyên hình thức cũ: một góc của một con phố, một nồi nước trên bếp củi, một bàn tay vắt chanh vào từng ly. Khi một thứ đã đứng yên được trăm năm, mình không nhân nó lên. Mình giữ cho nó tiếp tục đứng yên.
Ghé thế nào
| Chi tiết | |
|---|---|
| Địa chỉ | 150 Trần Phú, phường Minh An, Hội An, Quảng Nam |
| Từ Chùa Cầu | Đi bộ chừng 130 mét về phía đông trên Trần Phú |
| Giờ mở | Khoảng 8 giờ sáng đến 10 giờ tối, mỗi ngày |
| Giá | Khoảng 18.000₫ một ly |
| Hình thức | Chỉ bán mang đi — ly giấy, ống hút sậy |
Mẹo nhỏ: Ly nước ngon nhất trong vòng một tiếng sau khi rót, khi chanh còn tươi, đá còn nguyên. Cứ cầm theo đi bộ dạo Phố Cổ. Đừng để dành mang về phòng khách sạn — đến đó thì chanh đã dịu, đá đã tan, ly nước không còn được như lúc vừa rời quầy.
Cánh sen trên miệng ly
Có hôm quầy vắng — chuyện hiếm hơn mấy năm trước rất nhiều — bạn có thể nán lại một phút, nhìn cái nồi đang sắc cuối ngày. Thảo mộc lắng dần xuống đáy. Nước trà bắt nắng chiều, ngả vàng như mật. Có người chìa ly cho bạn. Trên miệng ly, một cánh sen.
Ly nước đó là thứ nhà này đã làm, dưới hình thức này hay hình thức khác, suốt chừng trăm năm. Cái quầy ở 150 Trần Phú là việc anh Mót — một người trong số họ — chọn để làm với nó.
Viết bởi
Mót Hội An
Chia sẻ những câu chuyện về văn hóa Hội An và đồ uống truyền thống Việt Nam.